Điểm báo điện tử ngày 03/11/2014
03/11/2014
0
Bệnh nhân tại Đà Nẵng âm tính với Ebola
(Dân trí) – Chiều 2/11, bác sĩ Ngô Thị Kim Yến – Phó Giám đốc Sở Y tế Đà Nẵng cho biết, xét nghiệm RCR lần 2 của bệnh nhân C.V.C cho kết quả âm tính với Ebola. Kết quả này vừa được Viện vệ sinh dịch tễ trung ương công bố cùng ngày.
>> Bệnh nhân tại Đà Nẵng có kết quả 99% âm tính với Ebola
Với kết quả âm tính với Ebola nên bệnh nhân không cần phải cách ly nữa nhưng cũng phải theo dõi trong vòng 21 ngày. Hiện bệnh nhân vẫn được điều trị theo phác đồ bệnh sốt rét
Trước đó, trưa 1/11, bệnh nhân C nhập viện Bệnh viện Hoàn Mỹ Đà Nẵng với các triệu chứng đã sốt 2 ngày, tỉnh táo, mệt mỏi và khát nước nhiều, không ho, không khó thở, mạch 80 lần/phút, nhiệt độ: 40,5 độ C… Bệnh nhân được chẩn đoán sốt chưa rõ nguyên nhân và đi từ vùng có dịch Ebola.
Theo lời khai của bệnh nhân, bệnh nhân sống và làm việc tại Guinea đã 2 năm. Cách đây 5 ngày, bệnh nhân về Việt Nam nhập cảnh qua sân bay Tân Sơn Nhất (TP HCM), quá cảnh qua Ma rốc và Qua ta. Từ TP HCM về Đà Nẵng được 2 ngày thì sốt.
Theo quy định, bệnh nhân được chuyển về Bệnh viện Đà Nẵng để điều trị. Tại Bệnh viện Đà Nẵng, bệnh nhân được điều trị cách ly đảm bảo quy trình theo chỉ đạo của Sở Y tế.
Chiều cùng ngày, Sở Y tế cũng đã lấy mẫu xét nghiệm sốt xuất huyết, sốt rét đồng thời lấy mẫu để cán bộ của Trung tâm y tế dự phòng TP Đà Nẵng đi máy bay đưa ra Viện vệ sinh dịch tễ trung ương xét nghiệm Ebola. Trong tối 1/11, xét nghiệm sốt xuất huyết và sốt rét đã có kết quả bệnh nhân dương tính với bệnh sốt. Với kết quả này, khả năng bệnh nhân bị nhiễm Ebola là rất thấp nhưng vẫn phải chờ kết quả cuối cùng của xét nghiệm Ebola mới khẳng định được.
Đến 9 giờ sáng ngày 2/11, theo thông báo của Viện vệ sinh dinh tễ trung ương, hai xét nghiệm ban đầu là xét nghiệm Real –Time RCR và xét nghiệm RCR lần 1 cho kết quả âm tính. Với kết quả này, có thể kết luận, bệnh nhân 99% âm tính với Ebola. Và đến cuối giờ chiều thì có kết quả xét nghiệm RCR lần 2 là âm tính với Ebola. Như vậy có thể kết luận bệnh nhân C âm tính với Ebola.
Khánh Hồng
Nỗi ám ảnh của xã có hàng chục người chết vì ung thư gan mỗi năm
Cả xã chỉ có hơn 1.580 hộ dân, thế nhưng mỗi năm có đến hàng chục người chết vì căn bệnh ung thư gan. Hầu như họ còn rất trẻ và đang là trụ cột của gia đình.
Người mất, lâu ngày vết thương lòng rồi cũng qua. Thế nhưng nó vẫn đang là nỗi ám ảnh của nhiều người dân xã Gia Huynh, huyện Tánh Linh.
Với sự nhiệt tình giúp đỡ của một cán bộ xã, chúng tôi tìm đến nhà ông Nguyễn Tấn Khương, thôn 1, xã Gia Huynh, huyện Tánh Linh. Ông Khương năm nay đã ở cái tuổi thất thập cổ lai hy, cả ngày ông ở nhà trông nhà và phải ngồi xe lăn vì bị mất một chân, một chân còn lại thì yếu nên không thể đi lại được. Thấy chúng tôi đến hỏi thăm về tình hình bệnh ung thư trên địa bàn xã, ông cho biết, nhà ông có tất cả 6 người con thì 3 người đã bị bệnh ung thư. Vợ ông cũng đã bỏ ông ra đi vì cái bệnh ung thư quái ác đó. Chính bây giờ, ông lại phải đau xót chứng kiến cảnh những người con lần lượt bị căn bệnh này. Năm 2013, anh Nguyễn Tấn Lộc người con trai của ông phát hiện bị bệnh ung thư và không lâu sau đã mất. Tưởng chừng nỗi đau chỉ dừng lại ở đó, thế nhưng tiếp tục 2 người con của ông sau khi đi khám sức khỏe cũng phát hiện bệnh ung thư và hiện nay đang trong quá trình điều trị bệnh. Với ông lo lắng lớn nhất không chỉ ở những người con đang mang bệnh hiện tại, mà còn là cả thế hệ cháu chắt sau này có thể bị lây nhiễm, di truyền hay không..
Cách nhà ông Khương không xa, gia đình chị Nguyễn Thị Tuyết Nga cũng cùng chung cảnh ngộ. Trong một lần đi khám bệnh, chị Nga đã tá hỏa khi bác sĩ thông báo chị bị u xơ gan. Vì điều kiện gia đình khó khăn không thường xuyên đi tái khám, đến đầu năm 2014 khi thấy sức khỏe ngày càng yếu dần, chị đi khám lại thì khối u đã phát triển khá to và phải vào thành phố Hồ Chí Minh để mổ. Lấy đơn thuốc cho chúng tôi xem, chị Nga cho biết hiện tại đối với căn bệnh này chị phải sử dụng loại thuốc đặc trị, không có trong danh mục được hưởng Bảo hiểm y tế. Mỗi liều gần 13 triệu đồng và phải tiêm 6 liều. Do không có tiền, chị chỉ tiêm được 2 mũi rồi tạm ngưng cho đến nay. Đã nghèo lại thêm bệnh tật đeo bám nên gia cảnh của chị ngày càng khó khăn. Mọi thứ trong gia đình cứ lần lượt ra đi vì căn bệnh quái ác của chị, bây giờ trong nhà chẳng có thứ gì giá trị ngoài bộ bàn ghế cũ để ngồi uống nước. Không chỉ gia đình nhà ông Khương, chị Nga, hiện còn nhiều gia đình khác trong xã cũng có người thân bị bệnh ung thư gan.
Theo ông Nguyễn Tấn Huân – Chủ tịch UBND xã Gia Huynh, trong thời gian gần đây số người dân bị bệnh ung thư, chủ yếu là ung thư gan và Viêm Gan siêu vi B trên địa bàn xã ngày càng nhiều. Chỉ tính từ năm 2010 đến nay, toàn xã có số người bị bệnh ung thư và Viêm gan siêu vi B là 75 người, trong đó 30 người đã chết. Nguyên nhân chính của căn bệnh vẫn chưa được xác định. Được biết, xã Gia Huynh có 4 thôn với 1.580 hộ. Nguồn nước sinh hoạt chủ yếu của người dân ở đây là nước giếng. Chính vì thế, nhiều người nghi ngờ nguồn nước bị nhiễm độc. Đã nhiều lần, người dân kiến nghị các ngành chức năng của tỉnh kiểm tra để tìm ra nguyên nhân.
Thực hiện sự chỉ đạo của Sở Y tế Bình Thuận tại công văn số 1202 ngày 12/6/2014 về việc giải quyết kiến nghị của cử tri liên quan đến trách nhiệm của Sở Y tế. Ngày 13/6/2014, Trung tâm Y tế Dự phòng tỉnh phối hợp với Trung tâm Y tế Dự phòng huyện Tánh Linh và Trạm Y tế xã Gia Huynh tiến hành điều tra tình trạng bệnh ung thư tại xã Gia Huynh. Đoàn đã lấy 4 mẫu nước tại giếng đào, giếng khoan của 4 hộ gia đình thuộc thôn 1,2 xã Gia Huynh. Qua phân tích, đánh giá đa số các mẫu nước giếng khoan, giếng đào tại các hộ gia đình có người thân mắc bệnh ung thư, các chỉ tiêu môi trường liên quan, đặc biệt là Hóa chất bảo vệ thực vật họ Chlor hữu cơ và Phospho hữu cơ; 2.4-D; 2,4,5-T; Hàm lượng Asen; Mangan; Amoni đều không phát hiện và phù hợp quy chuẩn nước ăn uống, sinh hoạt của Bộ y tế. Riêng chỉ tiêu vi sinh của nước giếng khoan và giếng đào không phù hợp với quy chuẩn nước ăn, uống sinh hoạt của Bộ Y tế, chứng tỏ nước đã bị nhiễm bẩn do quá trình bảo vệ vệ sinh nguồn nước; chỉ tiêu lý hóa (pH; độ đục, Hàm lượng sắt) có trong tự nhiên và chất lượng nước ngầm phụ thuộc vào cấu trúc địa tầng, địa hình mà nước thấm qua.
Nguyên nhân căn bệnh chưa biết từ đâu, chất lượng nguồn nước sinh hoạt thì cũng đã được cơ quan chức năng trả lời. Trong thời gian tới liệu người dân có yên tâm khi mà số người trong xã bị căn bệnh hiểm nghèo này ngày càng nhiều.
http://infonet.vn/noi-am-anh-cua-xa-co-hang-chuc-nguoi-chet-vi-ung-thu-gan-moi-nam-post148532.info
“Thị trường” ngầm mua bán trứng phụ nữ và những hệ lụy
Tạo dựng gia đình, có thai, sinh con - đó là ước mơ của tất cả các cặp vợ chồng, tuy nhiên không phải gia đình nào cũng có thể thực hiện được quy luật hết đỗi tự nhiên này. Lý do thì muôn vẻ, nhưng không ít người vợ sau khi lập gia đình lại không thể mang thai vì hiện tượng suy giảm chức năng buồng trứng.
Điều đó cũng có nghĩa - khả năng làm mẹ của họ không thể thực hiện được bằng cách bình thường. Với khát khao làm mẹ, không ít chị-em đã lựa chọn giải pháp tối ưu nhất: Thụ tinh trong ống nghiệm. Tinh trùng của chồng kết hợp với trứng của người hiến trứng, sau đó phôi sẽ được “cấy” vào buồng tử cung của người vợ. Cầu có ắt sẽ có cung tạo thành một “thị trường” hoạt động “ngầm” mua bán trứng đi kèm với đủ thứ chuyện xoay quanh với không ít hệ lụy.
Có mặt tại cổng Bệnh viện Phụ sản Trung ương, hỏi chuyện những người kinh doanh buôn bán lẻ quanh đây về “nguồn” cung cấp trứng… phụ nữ để thụ tinh trong ống nghiệm đều nhận được những cái lắc đầu… không biết. Không nản, tiếp tục dò hỏi thì chúng tôi được một người phụ nữ trung tuổi tiếp cận và khi hỏi rõ nhu cầu, mục đích thì bảo đợi để “giao dịch”.
Sau cuộc điện thoại chóng vánh cho một ai đó thì chừng 5 phút sau 1 người đàn ông khoảng 40 tuổi xuất hiện. Sau khi giãi bày tâm tư, nguyện vọng thì người đàn ông xa lạ đáp lại: “Sổ sách khám bệnh của chị đâu? Có chỉ định của bác sĩ chưa?”... Khi tôi nói rằng hôm nay không mang theo thì trước khi bỏ đi người này còn vuốt đuôi bằng câu nói: “Vậy chị về đi, không còn chuyện gì để nói nữa đâu”. Chưa muốn “đứt” cuộc “giao dịch” khó lắm mới “bắt mối” này chúng tôi tiếp tục nài nỉ: “Em bị trứng lép, cả năm mới có kinh nguyệt 1, 2 lần, 10 năm lấy nhau vẫn chưa có con, mong anh cố gắng giúp đỡ, giá cả thế nào em cũng cố để xoay sở”. Với vẻ mặt lạnh lùng, người đàn ông xa lạ gằn giọng: “Ở đây không có mua bán, giá cả gì chuyện đó, chị nói thế là vu oan giáng họa cho người khác nhé. Có chăng chúng tôi chỉ đường mách nước làm phúc cho những người không may hiếm muộn mà thôi”. Đứt câu, người đàn ông bỏ đi…
Quyết phải tìm cho ra ngọn ngành, chúng tôi lại “đeo bám” người phụ nữ ban đầu gọi điện cho người đàn ông xa lạ thì được cho biết: “Ông ấy có nhiều mối cho trứng, đều là phụ nữ khỏe mạnh tuổi từ 25 đến 35. Quá tuổi đó thì thôi không ai lấy. Nhiều người đã được rồi đấy!... Khi hỏi xin số điện thoại để tiện liên lạc thì người đàn bà nhếch mép cười đểu và nói: “Làm gì có chuyện. Cứ chuẩn bị quãng 50 triệu đồng, mang theo sổ khám bệnh, chỉ định của bác sĩ thì quay lại đây”.
Trung tâm hỗ trợ sinh sản, Bệnh viện Phụ sản Trung ương, tại đây, bất kỳ thời điểm nào cũng có thể bắt gặp những khuôn mặt lo âu, thất thần của những cặp vợ chồng trục trặc chuyện sinh nở. Âu cũng là nỗi niềm, khát khao chính đáng - làm cha làm mẹ - dẫu biết con cái là chuyện Trời cho - nhưng còn nước còn tát, còn hy vọng là phải chạy chữa, tìm muôn phương nghìn sách dù tốn kém thế nào để thỏa tâm nguyện. Tiến gần ngồi cạnh chị H., khoảng 40 tuổi, người Lạng Sơn thì được chị cho biết: Chị bị suy giảm chức năng buồng trứng, 37 tuổi mới lấy chồng nên mãi không có con. Sau khi đi khám thì bác sĩ bảo nhanh nhất là xin trứng của ai đó khỏe mạnh, thụ tinh nhân tạo với tinh trùng của chồng rồi cấy vào tử cung. Lần trước đã làm xong hết các xét nghiệm rồi nhưng không tìm được người cho trứng nên đành bỏ dở. Chị lại không có chị em gái nên không nhờ được người hiến trứng. Lần này qua nhiều mối chị mới tìm được. Khi tôi hỏi giá hết bao nhiêu thì chị thật thà trả lời: “Cũng mất vài chục triệu đồng, nhưng đấy chỉ là tiền lúc nhận trứng thôi, họ chỉ chịu trách nhiệm đến khâu chọc trứng. Còn mọi xét nghiệm khác mình phải chịu hết. Chưa kể nếu rủi ro như phôi hỏng, hay đặt vào không được, hoặc sẩy thì mình cũng phải chấp nhận. Nói chung đã theo đuổi thì phải xác định tốn kém”. Và cũng theo kinh nghiệm chị H. truyền lại cho tôi - một người trong vai hiếm muộn đi tìm mua trứng - thì chớ có dụng cụm từ “mua-bán” trứng mà hỏng việc. Thấy vẻ mặt có phần ngạc nhiên của tôi, chị H. dường như hiểu chuyện mà nói luôn: “Chỉ là cho - nhận trứng thôi không lại “động chạm”.
Trò chuyện với bác sĩ sản khoa Nguyễn Mai Hương thì được biết: Tỉ lệ phụ nữ vô sinh trong cuộc sống hiện nay khá cao, trong khi đó người hiến trứng rất ít. Có trường hợp sau khi đồng ý cho trứng, nhưng biết quy trình khó khăn và lo ngại ảnh hưởng đến sức khỏe nên đã rút lui. Bởi với người cho trứng cũng phải khá mệt mỏi khi trải qua đủ mọi xét nghiệm… Người hiến trứng không chỉ gặp khó khăn về thời gian, thủ tục như tiêm thuốc kích thích buồng trứng liên tục từ 2-4 tuần, nằm trong độ tuổi 18-35, đã có gia đình hoặc ít nhất có một con khỏe mạnh, chưa từng cho trứng, không mắc các bệnh lý nội khoa, bệnh lây truyền qua đường tình dục, bệnh lý di truyền, xét nghiệm HbsAg, HIV, BW âm tính, xét nghiệm nội tiết đánh giá chức năng buồng trứng bình thường, không có tiền căn phẫu thuật trên buồng trứng, tử cung, không có khối u buồng trứng, lạc nội mạc tử cung, không đang cho con bú, không đang sử dụng nội tiết tránh thai…
Hiện nay, y học rất cần đến sự hiến trứng bởi việc tiếp nhận các phụ nữ hiến trứng còn ít, hơn thế nữa, trứng hiến tặng chỉ giữ được trong 24h, không bảo quản lâu như tinh trùng nên không có ngân hàng trứng như ngân hàng tinh trùng (tinh trùng của nam giới hiến tặng, nếu dùng không hết có thể bảo quản trong ngân hàng, về sau dùng cho người khác vẫn được). Đây là cơ hội cho việc “mua - bán” trứng bên ngoài phát triển, bởi người cần thì nhiều, người hiến thì ít. Tuy nhiên, liệu các trung tâm điều trị bên ngoài có đảm bảo các điều kiện như những quy định trên không thì rất khó xác định.
Tại Bệnh viện Phụ sản Trung ương, trong số 2.500 cặp vợ chồng đến chữa trị vô sinh tại đây hàng năm, có khoảng 10% cần xin trứng để điều trị. Tất cả những trường hợp cần trứng người bệnh phải tự đi tìm người cho trứng và chủ yếu họ xin trứng từ người thân họ hàng. Khi người bệnh phải tự đi tìm trứng để chữa trị vô sinh sẽ dẫn đến tình trạng mua bán trứng, hoặc “cò” mua - bán trứng mà trong thời gian qua đã xảy ra cả trong và ngoài nước. Như vụ gần đây nhất ở tỉnh Bình Dương cơ quan chức năng phát hiện một phụ nữ có liên quan đến chuyện này. Luật sư Nguyễn Văn Bình, Đoàn Luật sư TP Hà Nội cho biết: Theo quy định của pháp luật hiện hành, các cặp vợ chồng vô sinh và phụ nữ sống độc thân có quyền sinh con bằng kỹ thuật hỗ trợ sinh sản theo chỉ định của bác sĩ chuyên khoa. Tuy nhiên, pháp luật không thừa nhận tinh trùng, noãn, phôi là hàng hóa nên việc mua bán bị nghiêm cấm. Việc cho và nhận tinh trùng, cho và nhận noãn, cho và nhận phôi phải được thực hiện trên nguyên tắc bí mật, tự nguyện. Việc thực hiện các kỹ thuật hỗ trợ sinh sản phải theo đúng quy trình kỹ thuật do Bộ Y tế ban hành.
“Mua - bán” trứng để thực hiện thụ tinh nhân tạo không phải ai cũng gặp suôn sẻ từ A-Z. Chị Thành, anh Văn (TP Hải Phòng) cách đây 4 năm cũng từng phải mua trứng để làm thụ tinh ống nghiệm với giá 30 triệu đồng, thêm 80 triệu đồng thụ tinh ống nghiệm nữa. Hiện nay đứa con của anh chị đã 3 tuổi nhưng cháu lại bị dị tật sinh dục bẩm sinh. Theo giải thích của bác sĩ là do gen di truyền của người cho trứng. Phải mất một thời gian nữa, khi xác định các chất nội tiết sinh dục trong cơ thể cháu, thì mới quyết định mổ để cháu trở thành con gái hay con trai.
Hiện nay không ít phụ nữ kinh tế khó khăn với suy nghĩ rằng, mỗi tháng có một quả trứng rụng, không bán thì cũng lãng phí. Thêm vào đó thường được các “cò” rót vào tai như thế là làm phúc, vừa được tiền vừa thêm phúc đức. Vì vậy không ít người tình nguyện bán trứng. Theo lý thuyết một phụ nữ có thể hiến tối đa 6 trứng và khoảng cách an toàn cho mỗi lần hiến trứng là từ 6 tháng đến 1 năm. Tuy nhiên điều nguy hiểm là nếu “kích” quá nhiều, buồng trứng sẽ có nguy cơ phình to rồi dẫn đến vô sinh. Ngoài ra có thể dẫn đến những biến chứng như suy thận, vỡ hay xoắn các nang noãn, tắc mạch máu, phù phổi và tử vong. Chị Hương, 27 tuổi, đã từng 5 lần “chọc-hút” trứng cho biết: Không chỉ rong kinh kéo dài mà cô thường xuyên phải chịu đựng những cơn đau âm ỉ ở vùng bụng. Theo nghiên cứu, có khoảng 20% phụ nữ cho tặng trứng đã mắc phải hội chứng OHSS - Hội chứng kích thích buồng trứng quá mức dẫn đến những triệu chứng như khó thở, buồn nôn. Tại nước Anh thực tế đã trả lời khi có ít nhất 5 phụ nữ đã từng thiệt mạng vì mắc phải một trong những triệu chứng trên.
Ngoài yếu tố sức khỏe, “dịch vụ” mua - bán trứng cũng đang để lại hậu quả nghiêm trọng về hôn nhân “cận huyết”. Trứng được rao bán đều có thể sẽ tạo ra những đứa trẻ mà cha mẹ chúng sau này đều không muốn có bất cứ liên hệ nào với người bán trứng. Bản thân người bán trứng cũng không biết được những quả trứng này sẽ được bán cho ai. Chỉ 20 - 30 năm nữa, sau khi những đứa trẻ sinh ra từ các quả trứng ấy lớn lên, ai sẽ đảm bảo chúng không kết hôn với người anh em cũng được sinh ra cùng “nguồn” (?) Chưa nói những phức tạp khác về bệnh tật, về quan hệ xã hội, về đạo đức xã hội mà nhất thời đã bị coi nhẹ do mưu sinh khỏa lấp. Theo một nghiên cứu của các nhà khoa học Hàn Quốc đã khẳng định rằng những phụ nữ mang thai bằng trứng của người phụ nữ khác không cùng huyết thống có nguy cơ sảy thai cao. Bên cạnh đó tỉ lệ thai phụ bị cao huyết áp cũng cao hơn bình thường.
http://www.anninhthudo.vn/loi-song/thi-truong-ngam-mua-ban-trung-phu-nu-va-nhung-he-luy/578684.antd
Tiêm vắc xin tại nhà - ẩn họa khôn lường
Dịch chồng dịch, cộng với tình trạng khan hiếm vắc xin thời gian qua đã khiến nhiều cha mẹ mệt mỏi khi xếp hàng nhiều ngày tại các Trung tâm tiêm chủng. Nhờ vậy mà dịch vụ tiêm chủng tại nhà càng được dịp bung nở, trong khi đó điều này tiềm ẩn nhiều nguy cơ không an toàn cũng như hiệu quả tiêm chủng.
Chị Đinh Thị Thu Hà (Hoàng Mai, Hà Nội) có 2 con nhỏ cho biết: Đứa đầu tiên do có thời gian rảnh nên chị đưa con đến Trung tâm Y tế dự phòng ở Nguyễn Chí Thanh tiêm thường xuyên theo lịch hẹn, tuy nhiên đến khi sinh đứa thứ 2, do thời gian quá bận rộn, lại nghe nói nhiều người phải xếp hàng từ sáng sớm mà vẫn không có vắc xin để tiêm, nên theo lời giới thiệu của hàng xóm, chị đã gọi điện cho một nhân viên y tá ở phường đến tiêm cho con. Chỉ cần gọi điện nhờ tiêm một lần là những lần sau cứ đến lịch là cô y tá này đã chủ động gọi trước một ngày để thông báo ngày tiêm, thậm chí có lúc gia đình chị đi sang nhà ngoại cách cả gần chục cây số mà cô y tá này vẫn đến tận nơi để tiêm cho con chị.
Để “thuyết phục” khách hàng chọn tiêm dịch vụ tại nhà, cô y tá luôn khẳng định tất cả những loại thuốc của mình đều là thuốc nhập khẩu loại xịn chứ không phải loại vắc xin miễn phí, và rằng phải rất khó khăn thì cô mới “canh” mua được những loại vắc xin này, nếu lên các trung tâm thì có xếp hàng cả mấy ngày cũng không được tiêm. Cô cũng khẳng định đã có kinh nghiệm tiêm cả gần chục năm mà chưa để xảy ra trường hợp tai biến nào.
Chị Hà cũng cho biết, giá thành tiêm dịch vụ tại nhà đắt hơn một chút so với đến trực tiếp các trung tâm, vì theo giải thích của người tiêm thì giá thuốc về đến quận đã đắt thêm mấy chục, về đến phường lại đắt thêm mấy chục nữa, và cộng với đó là tiền công tiêm 30.000 đồng. “Dù biết tiêm ở nhà cũng có những nguy cơ nhất định nhưng vì không có thời gian, hơn nữa lịch tiêm của bé thứ 2 khá dày nên mình đành chọn dịch vụ tiêm tại nhà. Hơn nữa, cô y tá này cũng khá nhiệt tình và trước khi tiêm đều cho xem kỹ loại thuốc, tình trạng thuốc nên cũng yên tâm phần nào” - chị Hà nói.
Cũng giống như chị Hà, chị Hoàng Vân Linh (Ba Đình, Hà Nội) cũng thường xuyên gọi một y tá về nhà tiêm chủng, tuy nhiên gần đây chị đã phải tạm dừng dịch vụ này. “Mấy lần khi con tôi bị ho, sổ mũi tôi yêu cầu dừng tiêm nhưng cô y tá quả quyết không ảnh hưởng gì vì theo cô “thời tiết giao mùa thế này thì ho, sổ mũi là chuyện thường, chỉ cần không sốt quá cao là tiêm được”. Có lần vừa tiêm xong thì con tôi sốt, đi bệnh viện khám bị viêm họng và phải uống kháng sinh. Vì vậy tôi quyết định dừng tiêm dịch vụ tại nhà mà đến Trung tâm y tế dự phòng để được tư vấn kỹ” - chị Linh chia sẻ.
Dù các cơ quan chức năng luôn khẳng định là không có tình trạng “tuồn” vắc xin ra ngoài để tiêm dịch vụ tại nhà, nhưng theo tìm hiểu của phóng viên thì tình trạng này diễn ra phổ biến. Bất kỳ phụ huynh nào có nhu cầu đều có thể tìm được nhân viên y tế tiêm tại nhà. Giám đốc Trung tâm y tế dự phòng Hà Nội Nguyễn Nhật Cảm đã từng khẳng định trên báo chí rằng việc tiêm phòng chỉ được thực hiện tại các điểm tiêm phòng đã được cấp phép. Bộ Y tế đã có những quy định rất chặt chẽ về quy trình tiêm chủng, từ khâu bảo quản vắc xin, kỹ thuật tiêm, khám sàng lọc và theo dõi sau tiêm cho trẻ... Ông Cảm khẳng định thực hiện tiêm chủng tại nhà chắc chắn không bảo đảm chất lượng, an toàn tiêm chủng, dễ xảy ra tai biến sau tiêm. Trung tâm y tế dự phòng cấm tất cả cán bộ, nhân viên thực hiện tiêm chủng tại nhà. Nếu người dân phát hiện có hiện tượng nhân viên đi tiêm phòng ngoài các điểm tiêm của thành phố, đề nghị gọi đến số điện thoại đường dây nóng của Sở Y tế Hà Nội 0439.985.765 để phản ánh.
http://www.anninhthudo.vn/xa-hoi/tiem-vac-xin-tai-nha-an-hoa-khon-luong/578642.antd
Đưa con ra khỏi bóng tối: Gian nan hòa nhập
Số trẻ bị tự kỷ ngày càng gia tăng song hiện vẫn chưa có một trường học chuyên biệt đúng nghĩa hay bộ tài liệu, giáo trình chuẩn nào dành riêng cho các cháu
Có một nghịch lý đáng buồn là dù nhiều bậc phụ huynh đang phải chật vật tìm kiếm nơi tin cậy để chữa trị cho con em bị tự kỷ, các cơ quan quản lý vẫn thờ ơ trước tình trạng này. Trong khi đó, các trung tâm, trường mầm non dạy trẻ tự kỷ của tư nhân mọc lên như nấm với học phí rất đắt đỏ nhưng không biết chất lượng đến đâu do không được bất kỳ tổ chức nào kiểm định.
Khi thiếu vắng trường chuyên biệt dành cho trẻ tự kỷ ở các địa phương, nhiều gia đình đành gửi con em vào những trường học thông thường. Chị Trần Thị Quyên, ngụ tỉnh Nam Định, phát hiện con mình mắc bệnh tự kỷ từ khi lên 2 tuổi. Sau 1 năm điều trị tại Khoa Tâm bệnh Bệnh viện (BV) Nhi trung ương, con chị đã có thể nói nhưng vẫn hay la hét và tăng động. Vì thường đánh bạn học nên con chị Quyên không được nhận vào lớp. Vì vậy, sau mỗi đợt điều trị ở BV, chị phải đưa con về nhà và do không được ôn lại những gì đã học nên cháu rất hay quên, hiệu quả điều trị rất thấp.
Bé Nguyễn Hữu Bình (ngụ tỉnh Bắc Ninh) được nhận vào lớp giáo dục đặc biệt của Khoa Tâm bệnh BV Nhi trung ương khi đã gần 4 tuổi. Trước lời đề nghị cho Bình học hòa nhập khoảng 2 tháng rồi mới “nhập học”, chị Vân, mẹ của bé, cực kỳ bối rối. Theo chị Vân, khi 3 tuổi, Bình đã được đi học nhưng đến lớp, bé rất nghịch ngợm, khó bảo lại hay cắn cấu các bạn nên chỉ được một thời gian, cô giáo đành trả về nhà. Chị tiếp tục xin cho Bình học tại một trường tư nhưng khi thấy bé có các biểu hiện bất thường, các cô giáo đã đề nghị gia đình để con nghỉ học đi chữa bệnh.
Tại Khoa Tâm bệnh, Bình là 1 trong hơn 20 đứa trẻ đang được điều trị bằng những bài học nhận biết với các món đồ chơi, hình ảnh nhiều màu sắc, những âm thanh sống động, giao tiếp qua tranh. Theo cô giáo Chử Thị Lê (Khoa Tâm bệnh), Bình bị tự kỷ nhiều hành vi. Với những trẻ như vậy, giáo viên rất vất vả trong việc “đánh thức” cũng như thu hút sự tập trung của các cháu vào bài học bởi chúng vận động liên tục nhưng lại rất nhanh chán.
Các cô giáo cho biết việc trị liệu cho trẻ tự kỷ khá khó khăn. Không chỉ điều trị tâm lý, các cô còn phải kiên trì tập cho trẻ những hành vi đơn giản nhất như ăn uống, đi vệ sinh. Có trẻ 4-5 tuổi ăn bim bim, bánh kẹo thì nhai bình thường nhưng nếu ăn cơm, cháo thì nuốt chửng. Nhiều trẻ không thể ngồi bô hay vào toilet mà phải lên giường nằm, đóng bỉm rồi mới đi tiểu hay đại tiện được.
Theo thống kê của Sở Giáo dục và Đào tạo TP HCM, trong năm học 2013-2014, Trung tâm Hỗ trợ phát triển giáo dục hòa nhập cho người khuyết tật TP đã tổ chức chẩn đoán và đánh giá năng lực cho học sinh tiểu học gặp khó khăn trong học tập ở 3 huyện Củ Chi, Bình Chánh, Cần Giờ. Gần 500 học sinh đã được kiểm tra. Hiện nay, TP HCM có 26 trường chuyên biệt, gồm 18 trường công lập và 8 trường ngoài công lập với 7.751 học sinh khuyết tật.
Ông Nguyễn Thanh Tâm, Giám đốc Trung tâm Hỗ trợ phát triển giáo dục hòa nhập cho người khuyết tật TP HCM, đánh giá hoạt động hỗ trợ trẻ khuyết tật học hòa nhập đã và đang có những tiến bộ tích cực. Số trẻ tham gia học hòa nhập ngày càng tăng. Trẻ được quan tâm hơn trong môi trường học tập hòa nhập. Phụ huynh cũng đã hợp tác hơn với nhà trường để điều trị cho trẻ. Tuy nhiên, do sĩ số các lớp có học sinh hòa nhập vẫn còn đông, trong khi học sinh thuộc nhiều dạng tật cũng như biểu hiện hành vi khác nhau, đa số không có sự tập trung… dẫn đến chất lượng giáo dục hòa nhập chưa đạt hiệu quả cao.
http://nld.com.vn/thoi-su-trong-nuoc/dua-con-ra-khoi-bong-toi-gian-nan-hoa-nhap-20141102213609337.htm
Chiến lược đối phó với Ebola đang đi đúng hướng
Thông tin này được Tiến sĩ David Nabarro - Điều phối viên của LHQ về Ebola đưa ra mới đây.
Điều phối viên của LHQ về Ebola cho biết, việc có thể khống chế hoàn toàn và ngăn chặn sự bùng phát của dịch Ebola sẽ còn là một chặng đường dài, tuy nhiên chiến lược kiểm soát dịch bệnh này tại Tây Phi đang đi đúng hướng và đem lại những tín hiệu khả quan. Để đối phó với dịch bệnh Ebola đã khiến gần 5.000 người thiệt mạng, hiện nay không chỉ có các nước Tây Phi mà cả các quốc gia chưa phát hiện ca nhiễm Ebola nào ở phương Tây và châu Á đều rất chủ động trong công tác phòng ngừa dịch bệnh lây lan.
Tại Mỹ, một trường hợp nghi nhiễm mới virus Ebola tại bang Oregon đang được cách ly và theo dõi tại bệnh viện sau khi có các triệu chứng sốt cao. Người phụ nữ này đã trở về Mỹ từ khu vực ổ dịch Ebola ở Tây Phi. Hôm 31/10 vừa qua, Lầu Năm Góc cũng tuyên bố, các nhân viên Bộ Quốc phòng Mỹ trở về từ Tây Phi sau khi làm công tác hỗ trợ các nước này đối phó với dịch Ebola sẽ phải trải qua các biện pháp theo dõi nghiêm ngặt, nhằm ngăn chặn loại virus nguy hiểm này lây lan.
Trong lúc này, chiến lược đối phó với dịch bệnh Ebola ở các nước Tây Phi được cho là đang đi đúng hướng và cho thấy những tín hiệu tích cực. Thông tin này mới đây đã được Điều phối viên của LHQ về Ebola đưa ra. "Các bằng chứng cho thấy chiến lược mà các nước đang theo đuổi nhằm chống lại dịch bệnh Ebola là đúng đắn. Tại một số khu vực, sự lây lan dịch Ebola đã bắt đầu suy giảm. Đó chính là những gì mà chúng ta mong muốn. Tuy nhiên, tôi muốn nhấn mạnh rằng điều đó không có nghĩa là chúng ta có thể dừng lại, vẫn còn cả một chặng đường dài cho tới khi dịch Ebola có thể được kiểm soát và quan trọng hơn là chấm dứt”, Tiến sĩ David Nabarro - Điều phối viên của LHQ về Ebola nhấn mạnh.
Hiện nay, tại châu Á nhiều nước cũng đang có động thái thiết thực nhằm ngăn chặn nguy cơ lây nhiễm dịch bệnh này. Tại Nhật Bản, các biện pháp kiểm tra thân nhiệt tại sân bay đã được tăng cường. Trong khi đó, tại Thái Lan, 4 máy quét thân nhiệt đã được lắp đặt ở tất cả các khu vực nhập cảnh và quá cảnh tại sân bay Bangkok. Những máy bay đến từ những nước ổ dịch cũng được yêu cầu phải hạ cánh tại một khu vực cụ thể để dễ dàng kiểm soát.
Tại Philipines, Bộ Y tế và Tổ chức Y tế thế giới cũng đã tiến hành chương trình đào tạo chuyên môn cho các nhân viên y tế trong việc phát hiện virus và điều trị dịch bệnh
http://vtv.vn/the-gioi/chien-luoc-doi-pho-voi-ebola-dang-di-dung-huong-201411020558073.htm
Báo động: Ebola đang lan nhanh chóng mặt tại Sierra Leone
Nhóm chiến dịch quốc tế AGI (Africa Governance Initiative) vừa công bố thông tin đáng báo động là hiện các trường hợp nhiễm Ebola đang tăng nhanh “một cách đáng sợ” tại các khu vực ở Sierra Leone.
AGI nói rằng họ thấy tình trạng lây lan Ebola ở những khu vực nông thôn tại Sierra Leone đang tăng nhanh gấp 9 lần so với hồi 2 tháng trước đây. Tuy nhiên, tình hình ở Liberia lại khả quan hơn, khi tỷ lệ các ca nhiễm mới đang giảm xuống.
Mặc cho các nỗ lực của những tổ chức cộng đồng, tình trạng Ebola đang tồi tệ hơn ở Sierra Leone
Thông tin của AGI được đưa ra sau khi các quan chức của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) nói với báo giới rằng số lượng ca nhiễm Ebola mới đang giảm.
AGI cho biết cụ thể là mặc dù tình trạng lây Ebola ở các khu vực nông thôn tại Sierra Leone là tồi tệ nhất thì mức độ lan dịch ở thủ đô Freetown cũng rất đáng báo động, với tỷ lệ nhiễm bệnh cao gấp 6 lần mỗi ngày so với hồi 2 tháng trước.
Chỉ có một khu vực ở Sierra Leone là Bombali (ở phía bắc đất nước) hiện đang có dấu hiệu nhiễm Ebola chậm lại.
AGI là tổ chức do cựu Thủ tướng Anh Tony Blair thành lập và đang hoạt động tích cực tại những nước bị Ebola hoành hành. Họ nói rằng không rõ lý do nào khiến tình trạng lây lan Ebola chững lại ở Liberia.
Theo AGI, tín hiệu đáng mừng là hoạt động quản lý mai táng ở cả Liberia và Sierra Leone đã được cải thiện đáng kể, bởi có tới một nửa trong tổng số ca nhiễm Ebola là xuất phát từ cơ thể của các nạn nhân.
Fanpage
Youtube


















